ng một giọng trầm chết người, thầy Snape bảo: 
"Trò Granger, tôi có cảm giác là tôi đang dạy lớp học này chứ không phải trò. Và tôi đang bảo tất cả các trò mở sách ra trang ba trăm chín mươi bốn ." 
Thầy đưa mắt nhìn quanh lớp, lập lại: 
"Tất cả các trò! Mở sách ra ngay bây giờ!" 
Cả lớp bắt đầu mở sách ra trong tiếng càu nhàu rầu rĩ và những cái liếc ngang cay đắng. Thầy Snape hỏi: 
"Ai trong các trò có thể nói cho tôi biết làm thế nào để phân biệt người sói với chó sói thật ?" 
Mọi người ngồi im bất động; mọi người, ngoại trừ Hermione. Như mọi khi, tay cô bé giơ thẳng lên không trung. 
Nhưng thầy Snape không đếm xỉa gì tới Hermione. Nụ cười nham hiểm lại hiện ra trên gương mặt thầy: 
"Có ai nói được không? Chẳng lẽ các trò sẽ nói với tôi là giáo sư Lupin chưa từng dạy các trò sự khác biệt căn bản giữa ..." 
Parvati đột ngột nói: 
"Tụi con đã nói với thầy rồi, là tụi con chưa học tới chương người sói, tụi con mới học tới ..." 
Thầy Snape gầm lên: 
"Im lặng! Được, được, được thôi. Ta chưa bao giờ nghĩ là lại có chuyện một học sinh năm thứ ba mà lại không thể nhận ra người sói nếu vô tình gặp một con. Ta sẽ ghi nhận điều này để báo cáo với giáo sư Dumbledore biết tất cả các trò tụt hậu như thế nào ..." 
Hermione nói, cánh tay vẫn còn giơ cao trên không trung: 
"Thưa thầy, người sói khác với chó sói thật ở nhiều điểm nhỏ . Cái mõm của người sói ..." 
Thầy Snape nói giọng lạnh nhạt: 
"Đây là lần thứ hai trò phát biểu khi chưa được hỏi tới, trò Granger à . Trừ năm điểm nhà Gryffindor về cái vẻ ta đây biết hết không thể chịu đựng được đó ." 
Hermione đỏ bừng mặt, hạ tay xuống, đôi mắt ứa đầy lệ ngó đăm đăm xuống sàn nhà . Cả lớp nhìn thầy Snape trừng trừng: một dấu hiệu bọn học trò ghét thầy Snape đến hết cỡ, bởi vì ai trong lớp học này cũng từng ít nhứt một lần gọi Hermione là kẻ ta đây biết hết, và Ron là đứa gọi Hermione là kẻ ta đây biết hết ít nhứt hai lần một tuần . Ron nói lớn: 
"Thầy nêu ra một câu hỏi và bạn ấy biết câu trả lời! Thầy hỏi để làm gì nếu thầy không muốn được trả lời ?" 
Cả lớp biết ngay là Ron đã đi quá đà . Thầy Snape từ từ tiến tới trước mặt Ron, mọi người trong phòng đều nín thở . Thầy Snape đưa mặt thầy sát mặt Ron, tuyên án êm ái một cách đe dọa: 
"Cấm túc, trò Weasley! Và nếu ta mà còn nghe trò phê bình cách dạy của ta nữa, thì trò sẽ phải thực sự hối hận đó." 
Suốt buổi học còn lại, không ai dám gây ra một âm thanh gì khác nữa. Cả lũ ngồi im re ghi chép về người sói từ sách giáo khoa, trong khi thầy Snape lảng vảng đi lên đi xuống giữa các dãy bàn, kiểm tra bài tập bọn học trò đã làm với thầy Lupin. 
"Giải thích hết sức kém cỏi... cái này sai rồi, ma da Kappa thông thường được tìm thấy nhiều hơn ở Mông Cổ... Giáo sư cho bài này tám trên mười điểm à? Ta thì chỉ cho đến ba điểm là cùng..." 
Cuối cùng khi chuông reo, thầy Snape vẫn còn giữ chúng lại: 
"Các trò mỗi người viết một bài văn, nộp cho tôi, về những cách thức mà trò nhận ra và tiêu diệt được người sói. Tôi yêu cầu bài văn đề tài này dài hai cuộn giấy da, và nộp cho tôi vào sáng thứ hai. Đã đến lúc phải có người chấn chỉnh lại lớp này. Trò Weasley ở lại, chúng ta cần sắp xếp hình phạt cấm túc cho trò." 
Harry và Hermione cùng những học sinh khác ra khỏi phòng học. Tụi nó chờ đến khi đi đủ xa để khỏi bị nghe thầy mới bùng lên một trận đả kích thầy Snape kịch liệt. 
Harry nói với Hermione: 
"Thầy Snape chưa bao giờ xử sự như vầy đối với bất kỳ một giáo viên Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám nào khác, cho dù ổng có muốn giành công việc này đi nữa. Tại sao ổng cứ chĩa mũi dùi vô thầy Lupin chứ? Bồ có cho là tất cả những chuyện này là chỉ tại cái vụ Ông Kẹ mà ra không?" 
Hermione trầm ngâm nghĩ ngợi: 
"Mình không biết . Nhưng mình thực tình mong cho giáo sư Lupin sớm bình phục ..." 
Năm phút sau Ron chạy theo kịp hai bạn trong trạng thái tức giận tột cùng: 
"Mấy bồ có biết cái lão ... (Nó gọi thầy Snape bằng một tiếng gì đó mà Hermione phải quát lên: Ron!) bắt mình làm không? Mình phải cọ rửa mấy cái bô tiêu tiểu trong bệnh thất . Mà không được dùng pháp thuật!" 
Ron sâu một hơi dài, hai bàn tay nắm chặt lại . 
"Ê, tại sao Sirius Black lại không thể trốn trong văn phòng lão Snape hả ? Hắn có thể giúp tụi mình thanh toán lão cho rồi!" 
***** 
Sáng hôm sau, Harry thức dậy rất sớm, sớm đến nỗi trời vẫn còn tối . Trong một thoáng nó nghĩ là tiếng gió hú đã đánh thức nó dậy, nhưng rồi nó cảm thấy một luồng gió lạnh ở sau gáy, nó ngồi bật dậy ngay. Con yêu Peeves đang lơ lửng cạnh Harry, thổi mạnh vô lỗ tai nó . Harry tức giận hỏi: 
"Làm thế để làm chi vậy ?" 
Peeves phồng má, rồi thổi thiệt mạnh và vừa phóng lùi lại để ra khỏi phòng, vừa cười khúc khích . 
Harry sờ soạng cầm lấy cái đồng hồ báo thức và coi giờ . Chỉ mới bốn giờ rưỡi sáng . Vừa rủa xả Peeves, Harry vừa cuộn mình lại trong chăn cố gắng tìm lại giấc ngủ . Nhưng bây giờ nó thức rồi thì thật là khó mà không nghe tiếng sầm rền ầm ầm ngay trên đầu, tiếng gió dộng ình ình vào cửa sổ và vách tường của tòa lâu đài, và tiếng cây gãy ngã xa xa trong khu Rừng Cấm . Vài giờ nữa nó sẽ ra sân đấu Quidditch, vật lộn với cơn cuồng phong đó . Cuối cùng nó đành từ bỏ cái nỗ lực ngủ thêm một chút mà thức dậy, mặc quần áo, cầm cây chổi thần Nimbus 2000 và bước êm ru ra khỏi phòng ngủ. 
Khi Harry vừa mở cửa ra thì có vật gì đó cào vô chân nó . Harry cúi xuống vừa kịp lúc chụp được cái đuôi xù của con Crookshanks, kéo con mèo ra ngoài . 
Harry nói với con Crookshanks một cách ngờ vực: 
"Mày liệu hồn, tao cho là Ron nói đúng về mày đấy . Chung quanh đây thiếu gì chuột, đi mà bắt chúng đi. Đi đi." 
Harry lấy chân đẩy nhẹ con Crookshanks xuống cầu thang xoắn, nói thêm: 
"Hãy để cho con Scrabbers yên!" 
Trong phòng sinh hoạt chung, âm thanh cơn bão dội vào nghe càng to rõ hơn. Harry biết là đừng hòng trông mong gì cuộc đấu bị hủy bỏ. Những trận đấu Quidditch không đời nào bị hủy vì những lý do vớ vẩn như bão bùng sấm sét . Tuy vậy, Harry bắt đầu thấy sợ . Wood đã chỉ cho Harry thấy Cedric Diggory trong hành lang. Diggory là một học sinh năm thứ năm, to con hơn Harry rất nhiều . Thường thường Tầm thủ phải nhẹ nhàng nhanh nhẹn . Nhưng trong thời tiết như vầy thì trọng lượng của Diggory là một ưu thế, bởi vì nó sẽ ít có triển vọng bị cuồng phong thổi giạt ra khỏi trường đấu . 
Harry ngồi trước lò sưởi giết thì giờ chờ bình minh lên, thỉnh thoảng nó đứng dậy để ngăn con mèo Crookshanks lẻn lên cầu thang dẫn lên phòng ngủ của nam sinh. Cuối cùng, sau khi ngồi chờ dài cả người ra, Harry cho là có lẽ đã tới giờ ăn điểm tâm. Nó bèn một mình chui đầu qua cái lỗ chân dung để ra ngoài . Ngài Cadogan quát: 
"Hãy đứng lại và chiến đấu, hỡi con chó ghẻ kia!" 
Harry ngáp: 
"Thôi, dẹp đi." 
Sau khi ăn xong một tô cháo, Harry sảng khoái tỉnh táo ra; và khi nó bắt đầu ăn tới món bánh mì nướng thì những người còn lại trong đội cũng xuất hiện . 
Wood không ăn uống gì cả, nói: 
"Trận đấu này sẽ vất vả đây." 
Alicia dịu dàng bảo: 
"Đừng lo lắng nữa, anh Olivia. Tụi em đâu có ngán một chút gió mưa." 
Nhưng thời tiết hôm nay đáng bận tâm hơn một chút gió mưa. Quidditch được yêu thích đến nỗi cả trường vẫn kéo đi xem trận đấu như thường, cả bọn chạy xuống bãi cỏ về phía sân đấu Quidditch, đầu cúi xuống tránh ngọn gió cuồng nộ hung bạo, mấy cây dù bị gió quật vuột khỏi tay trên đường đến đấu trường . Ngay trước khi Harry bước vào phòng thay đồ, nó nhìn thấy Malfoy, Crabbe và Goyle đang cười cợt chỉ trỏ nó . Ba đứa đó che chung một cây dù khổng lồ trên đường đi ra sân đấu. 
Các cầu thủ của đội tuyển đã thay áo chùng tía và chờ đợi bài diễn văn thường lệ trước trận đấu của Wood, nhưng bài đít cua đó không hề được thốt ra. Wood cố gắng mở miệng nhiều lần, phát ra những tiếng nuốt nước miếng ực ực khó nghe, rồi lắc đầu một cách vô vọng, và rồi bảo các cầu thủ đi theo anh. 
Gió vẫn còn mạnh đến nỗi tụi nó bị thổi giạt vô lề, đi lảo đảo vô sân đấu . Nếu đám đông có hoan hô thì tụi nó cũng không nghe được gì ngoài tiếng một tràng sấm mới rền vang. Mưa làm nhòe cả tròng mắt kiếng của Harry. Làm cách nào mà nó có thể nhìn thấy trái banh Snitch trong mưa gió như vầy chứ? 
Đội tuyển của nhà Hufflepuff đang tiến ra từ phía đối diện của sân đấu, mặc áo chùng màu vàng hoàng yến . Hai đội trưởng tiến về phía nhau để bắt tay; Diggory mỉm cười với Wood, nhưng Wood bây giờ trông như thể đã bị khóa hàm cứng họng rồi, chỉ gật đầu đáp lễ mà thôi. Harry nhìn thấy miệng bà Hooch ra đấu mấy tiếng này: 
"Trèo lên chổi!" 
Harry nhắc chân phải của nó ra khỏi lớp sình kêu một cái ọp rồi thót lên cán chổi thần Nimbus 2000. Bà Hooch đưa còi lên miệng và thổi mạnh một hơi, còi ré lên chói lói và vang xa..., các cầu thủ phóng vút lên không trung. 
Harry lên cao rất nhanh, nhưng chiếc Nimbus của nó hơi bị chao đảo vì gió . Nó cố hết sức nắm cán chổi thật chặt, xoay trở, nhìn xuyên thấu màn mưa. 
Trong vòng năm phút, Harry ướt như chuột lột và lạnh cóng, đến nhìn đồng đội còn không thấy nữa là, nói chi đến trái banh Snitch bé tí . Harry bay dọc bang ngang, bay lui bay tới trong không gian sân đấu, ngang qua những hình dạng màu vàng màu đỏ lờ mờ, mà không có được chút xíu ý niệm về những gì đang xảy ra trong trận đấu này . Nó không thể nghe được lời bình luận gió thổi bạt đi. Đám đông khán giả thì núp dưới một biển áo trùm và những tán dù tả tơi. Hai lần Harry suýt bị trái banh Bludger tống văng khỏi cán chổi, tầm nhìn của Harry bị mưa làm cho mờ mịt đến nỗi nó không thấy mấy trái Bludger bay đến gần. 
Nó cũng không còn ý niệm về thời gian nữa . Càng lúc càng khó nắm vững cán chổi thần của nó . Bầu trời trở nên u tối hơn, như thể bóng đêm quyết định phủ xuống thật sớm . Hai lần Harry suýt tông phải cầu thủ khác mà không biết đó là đồng đội hay đối thủ . Người nào bây giờ cũng ướt sũng, và mưa to đến nỗi Harry không thể nào phân biệt được ai với ai... 
Cùng với một tia chớp nhá lên là tiếng còi bà Hooch ré lên. Harry chỉ có thể nhìn thấy bóng Wood trong màn mưa dày, đang ra đấu gọi nó xuống mặt đất . Cả đội đáp xuống làm văng tóe lên bùn sình . 
Wood rống lên cho cả đội nghe: 
"Anh xin tạm nghỉ hội ý